Friday, 15/01/2021 - 22:17|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Tiểu học Cù Vân

Kể chuyện: "Chiếc lược ngà" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ nhưng trên đất nước Việt Nam, dư âm và nỗi đau của nó vẫn còn đọng lại trong trái tim của nhiều thế hệ. Chúng ta biết đến chiến tranh thông qua các tác phẩm văn học đương đại, và trong các tác phẩm ấy, có lẽ tác phẩm “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm hay và ý nghĩa, tác phẩm mang lại cho người đọc nhiều cảm xúc với nội dung nhẹ nhàng mà thấm đẫm chất nhân văn. Trong truyện đoạn cảm động nhất là đoạn: “Ba ngày nghỉ phép về quê của anh Sáu”.

Đoạn truyện ấy như thế nào? Trong tiết sinh hoạt dưới cờ hôm nay, tổ học sinh tích cực đã mang đến cho thầy cô và các em học sinh toàn trường qua giọng kể của bạn Ngô Mai Phương - HS lớp 5B cùng sự tham gia diễn xuất của:

  1. Bạn Phạm Bùi Khánh Hưng - Vai A Sáu
  2. Bạn Đinh Quốc Hùng - Vai Bác Ba
  3. Bạn Hoàng Hải Linh - Vai bé Thu
  4. Bạn Đinh Đoàn Huyền Trang - Vai Chị Sáu
  5. Bạn Phạm Mai Loan - Vai bà ngoại bé Thu.
  6. Một số bạn khác vai những người hàng xóm.

NỘI DUNG ĐOẠN CHUYỆN NHƯ SAU:

Năm 1946, năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, anh Sáu lên đường theo tiếng gọi của quê hương. Bấy giờ, bé Thu, con gái anh chưa đầy một tuổi. Chín năm đằng đẵng xa quê, xa nhà, anh Sáu vẫn mong có một ngày trở về quê gặp lại vợ con. Thế rồi, kháng chiến thắng lợi, anh được nghỉ 3 ngày phép về thăm quê, một làng nhỏ bên bờ sông Cửu Long. Về đến nhà, anh tưởng tượng bé Thu - con gái anh sẽ rất vui mừng khi được gặp cha. Giờ đây, nó cũng đã mười tuổi rồi còn gì. Mang một nỗi niềm rạo rực, phấn chấn, anh nôn nóng cho mau về đến nhà.

Không chờ xuồng cập bến, anh đã nhảy lên bờ vừa bước, vừa gọi: “Thu! Con!” thật tha thiết. Anh vừa bước đi, vừa lom khom người xuống đưa tay chờ con:

“Thu! Con! Ba đây con, ba đây con!”

Thế nhưng ngược lại với những điều anh Sáu mong chờ. Bé Thu tròn mắt nhìn anh ngạc nhiên rồi bỏ chạy- “Má! Má!”. Phản ứng của bé Thu khiến anh Sáu sững sờ, đau khổ, mặt anh sầm lại trông thật đáng thương, hai tay buông thõng xuống như bị gãy.

Vì đường xa, chúng tôi ở nhà được có 3 ngày. Trong 3 ngày ngắn ngủi đó, anh Sáu tìm mọi cách gặp con để làm quen dần vì anh nghĩ rằng khi anh đi nó vừa mấy tháng tuổi nên nó lạ. Suốt ngày anh chẳng đi đâu xa, lúc nào cũng vỗ về con. Nhưng càng vỗ về, con bé càng đẩy ra. Con bé không nhận ra anh là ba nó. Anh mong sao nó gọi một tiếng “ba”, vào ăn cơm, nhưng con bé chẳng bao giờ chịu gọi. Nghe mẹ nó bảo gọi ba vào ăn cơm thì nó bảo lại:

        - Thì má cứ kêu đi.

Mẹ nó đâm nổi giận, quơ đũa bếp dọa đánh, nó phải gọi nhưng lại nói trổng:

       - Vô ăn cơm!

Anh Sáu vẫn ngồi im, giả vờ không nghe, chờ nó gọi "ba vô ăn cơm". Con bé
cứ đứng trong bếp nói vọng ra

 - Cơm chín rồi! - Anh cũng không quay lại.

 Con bé bực quá, quay lại mẹ và bảo:

 - Con kêu rồi mà người ta không nghe.

Anh quay lại nhìn con vừa khẽ lắc đầu vừa cười. Có lẽ vì khổ tâm đến nỗi không khóc được, nên anh phải cười vậy thôi. 

Bữa sau, cũng là ngày phép thứ hai, bé Thu trông hộ mẹ nồi cơm để chị Sáu chạy mua thức ăn. Chị dặn nó:

- Ở nhà có gì cần thì con gọi ba giúp nghen!

Nó không nói không rằng, cứ lui cui dưới bếp. Nghe nồi cơm sôi, nó giở nắp, lấy đũa bếp sơ qua - nồi cơm hơi to, nhắm không thể nhắc xuống để chắt nước được, đến lúc đó nó mới nhìn lên anh Sáu. Tôi nghĩ thầm, con bé đang bị dồn vào thế bí, chắc nó phải gọi ba thôi. Nó nhìn dáo dác một lúc rồi kêu lên:

- Cơm sôi rồi, chắt nước giùm cái! - Nó cũng lại nói trỏng:

Tôi lên tiếng mở đường cho nó:

- Cháu phải gọi: “Ba chắt nước giùm con”, phải nói như vậy.

Nó như không để ý đến câu nói của tôi, nó lại kêu lên:

- Cơm sôi rồi, nhão bây giờ!

Anh Sáu cứ vẫn ngồi im. Tôi dọa nó:

- Cơm mà nhão, má cháu về thế nào cháu cũng bị đòn. Sao cháu không gọi ba cháu. Cháu nói một tiếng “ba” không được sao?

Anh Sáu vẫn ngồi im, chờ đợi sự thay đổi của nó. Thế nhưng, nó nghĩ ra cách lấy vá múc ra từng vá nước chứ nhất định không chịu gọi anh Sáu bằng “Ba”. Con bé thật đáo để!

Đến bữa ăn cơm, anh Sáu gắp cho bé Thu một cái trứng cá to, vàng bỏ vào chén. Lúc đầu nó để đó rồi bất thần hất cái trứng ra làm cơm đổ tung toé. Giận quá, không kìm được nữa, anh Sáu vung tay đánh vào mông nó và hét lên:

- Sao mày cứng đầu quá vậy, hả?

Con bé ngồi im, đầu cúi gằm xuống, nó cầm đũa, gắp lại cái trứng cá để vào chén, rồi lặng lẽ đứng dậy, bước ra khỏi mâm. chạy ra xuồng mở “lòi tói” khua rộn ràng thật to, rồi lấy dầm bơi qua sông lên nhà bà ngoại.

Phép chỉ còn ngày cuối cùng, anh Sáu phải trở về đơn vị để nhận nhiệm vụ mới. Bao nhiêu mơ ước được ôm hôn con vào lòng từ bấy lâu nay của anh Sáu giờ chỉ càng làm cho anh thêm đau lòng và gần như anh không còn để ý đến nó nữa.

Thân nhân, họ hàng đến chia tay anh cũng khá đông nên anh cứ bịn rịn mãi. Chị Sáu cũng lo sắp xếp đồ đạc cho chồng, không ai quan tâm bé Thu đang đứng bơ vơ một mình bên cửa nhà. Thì ra nó theo bà ngoại trở về vì bà ngoại sang đây để tiễn chân anh Sáu. Giờ này, trên gương mặt Thu không còn cái vẻ bướng bỉnh, ương ngạnh nữa, mà thoáng một nét buồn trông đến dễ thương. Nó nhìn mọi người, nhìn anh Sáu.

Đến lúc mang ba lô và bắt tay với mọi người, anh Sáu mới nhìn quanh tìm bé Thu. Thấy con, dường như mọi việc trong ba ngày phép hiện lên trong anh nên anh chỉ đứng nhìn con với bao nỗi xót xa ... cuối cùng, anh cũng phải nói lên lời chia tay với con mà không hy vọng bé Thu sẽ gọi một tiếng “ba” thiêng liêng ấy: “Thôi! Ba đi nghe con!”

Thật là không ngờ, bé Thu chạy đến bên anh Sáu và kêu thét lên Ba... a... a... ba! Tiếng kêu của nó như tiếng xé, xé sự im lặng và xé cả ruột gan mọi người, nghe thật xót xa. Nó vừa ôm chặt lấy cổ ba nó vừa nói trong tiếng khóc: Ba! Không cho ba đi nữa! Ba ở nhà với con!

Sung sướng, hạnh phúc và cũng thật đau lòng, anh Sáu cũng chỉ biết ôm con và khóc cùng với con, anh khẽ rút khăn lau nước mắt, rồi hôn lên mái tóc con:

- Ba đi rồi ba về với con.

- Không! - Con bé hét lên, hai tay càng xiết chặt ba hơn. Mẹ nó bảo:

- Thu! Để ba con đi. Thống nhất rồi ba con về.

Bà ngoại nó vừa vuốt tóc nó vừa dỗ:

- Cháu của ngoại giỏi lắm mà! Cháu để ba cháu đi rồi ba sẽ mua về cho cháu một cây lược.

Con bé lại ôm chầm ba nó một lần nữa và mếu máo:

- Ba về! Ba mua cho con một cây lược nghe ba! - Nó nói trong tiếng nấc.

 Rồi cũng đến lúc phải chia tay, thật bịn rịn vô cùng. Vừa mới nhận được tiếng “ba” của đứa con thân yêu cũng là lúc phải nghẹn ngào chia tay với con để trở về đơn vị làm tròn trách nhiệm khi đang ở quân ngũ.Trước kia anh Sáu đã thương con, giờ đây anh càng thương con gấp bội. Bởi lẽ anh đã hiểu lí do vì sao bé Thu quyết định từ chối không gọi anh bằng “ba” từ ba hôm nay.

Làm sao chấp nhận một người xa lạ mà khuôn mặt không giống trong tấm ảnh mà mẹ nó thường ngày vẫn nói với nó đó là “ba” được. Chính vết sẹo quái ác kia đã làm cho bé Thu không nhận anh Sáu, hằn học với anh Sáu. Sau khi hiểu rõ nguyên nhân của vết sẹo hằn trên gương mặt của ba, bé Thu mới thấy hổ thẹn và ăn năn. Nghịch cảnh này là một trong muôn ngàn nghịch cảnh khác mà đã có biết bao gia đình phải ngậm ngùi vì những ngộ nhận đáng thương. Đó cũng là một sự thật đau lòng của nước Việt Nam ta trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược.

Giờ đây, chiến tranh đã không còn nhưng câu chuyện cảm động về tình cảm gia đình của anh Sáu khiến chúng ta mãi còn xúc động mỗi khi đọc lại. Chiếc lược ngà và giọt nước mắt đau thương của bé Thu khi nhận chiếc lược ngà từ bác ba có sức mạnh ám ảnh người đọc. Chiếc lược ấy đã được a Sáu dày công làm như thế nào và diễn biến câu chuyện sau này ra sao? Hẹn thầy cô và các bạn trong những chương trình sách tiếp theo.

* MỘT SỐ HÌNH ẢNH:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 48
Hôm qua : 14
Tháng 01 : 308
Năm 2021 : 308